Mar
22

Hãy để thềm ta xanh sắc rêu

Một bữa có người thân “phê bình” rằng ta không chú trọng đến quan điểm về bạn bè của con cái, để lũ trẻ sống hơi bị tách biệt với thế giới bạn bè xung quanh; rằng ta làm “lây nhiễm” lũ trẻ cái tính cô đơn, rất không tốt cho tuổi trẻ.

Ta biết, “bầy đàn” là một nhu cầu rất lớn của con người. Bạn bè là nhu cầu rất lớn của tuổi trẻ – mà  không riêng gì tuổi trẻ, tuổi nào cũng vậy. Mỗi khi thấy lão Sơn Núi (nhà thơ Nguyễn Đức Sơn) từng ẩn cư trên núi đồi Bảo Lộc hơn 30 năm qua mà giờ cứ nhắn tin kêu gọi mọi người lên chơi là ta ngậm ngùi nghĩ về nhu cầu bầy đàn của con người!

Khi ta hỏi cô con gái 17 tuổi: “Nếu cho con ba điều ước, con sẽ ước gì?” Con trả lời: “Một trong ba điều ước của con là mơ ước có một môi trường bạn bè tốt…”. Nghe con ước vậy là ta biết nhu cầu bạn bạn bè đối với con quan trọng như thế nào. Khi con than thở: “Bạn bè trong trường lớp của con bây giờ rất chán! Con chỉ có hai đứa bạn thân từ hồi cấp I đến giờ…” Ta bật cười: “Phải thay chữ chỉ bằng chữ đã vì hai đứa là ngon lắm rồi!” Và ta búng thêm một câu chữ Hán cho thêm phần hàn lâm văn tự: “Quí hồ tinh bất quí hồ đa…” Vẫn thấy chưa yên tâm, ta bèn chèn thêm “bản sắc văn hóa dân tộc” bằng dẫn chứng mấy câu thơ  Nguyễn Bính:

hay-de-them-ta-xanh-sac-reu

         Từ dạo về đây sống rất nghèo
Bạn bè chỉ có gió trăng theo
Những phường bất nghĩa xin đừng đến
Hãy để thềm ta xanh sắc rêu…

Rồi giảng giải với con: “Nguyễn Bính nói thà lẻ loi ngồi ngó cái thềm mọc rêu xanh biếc nỗi cô đơn còn hơn dòm thấy có mấy cái dấu chân của những người bạn xấu rộn ràng in lên đó”. Sự cô đơn có thể mang đến cho ta nhiều điều không hay, nhưng nó cũng có thể giúp ta trưởng thành hơn về tư tưởng. Thời gian bỏ ra để lăng xăng với các mối quan hệ không ra gì, thà rằng để ngồi không, thở vặt!

Có người sẽ bảo: Điều gì cũng đem lại cho ta bổ ích nếu ta biết xử lý, vận dụng; chơi với bạn xấu cũng đem lại cho ta bài học kinh nghiệm này kia… Ồ không! Sao lại nhúng chân xuống bùn rồi đi rửa “cho biết” cái cảm giác bùn. Biết làm gì? Còn biết bao cảm giác tốt hơn khác mà ta chưa biết, sao không tìm hiểu cho biết, lại đi thử chi cái cảm giác xấu? Có người lại sẽ bảo: Phải biết cái cảm giác xấu như thế nào thì mới cảm nhận tốt hơn cái cảm giác tốt chứ. Ái chà! Cũng giống như ta thử chặt một cánh tay mình đi để tận hưởng thế nào cái cảm giác tuyệt vời khi có đủ hai tay!

Thôi, con! Hãy hài lòng với cái cảm giác bình thường khi ta có hai tay, đừng tìm hiểu cao siêu tột đỉnh làm gì cái cảm giác ấy mà phải chịu chặt thử một cánh tay. Tay không thể mọc lại được đâu! Đừng coi thường những điều ta tưởng là chỉ… “thử” thôi! Đừng biện luận rằng để rút ra kinh nghiệm, trãi nghiệm… này kia đó nọ… Nguy hiểm lắm!!! Nếu chịu cụt một cánh tay chỉ vì để biết cái cảm giác tuyệt vời thế nào khi có hai tay thì có nên đổi không?

Hãy đành cứ sống cô đơn nếu không tìm được sự rộn ràng có ích.

Hãy đành cứ sống buồn nếu không tìm được niềm vui có ý nghĩa.

Cảm giác tích cực hay tiêu cực không nằm trên những qui chuẩn bề nổi; nó nằm trong chính kiến cái cảm giác của ta.

Cái thềm là để chân người lui tới, nhưng cái thềm vẫn không vô ích khi chỉ để rêu mọc biếc xanh…

Vậy, nếu không có những bàn chân tử tế, thì: 

Hãy để thềm ta xanh sắc rêu”…

 


Bài viết liên quan:

Post comment

Recent Posts

Archives

Categories

Liên Kết